Đạo đức đứng hàng đầu khi tiến cử hiền tài
By Bài viết của Trí Chân - Clearwisdom.net
Dec 27, 2008, 01:09

Email this article
 Printer friendly page

Bài viết của Trí Chân 

Đạo đức của con người chính là yếu tố căn bản nhất để làm người. Từ xưa đến nay, khi người ta tiến cử hiền tài, trước tiên, thường lấy đạo đức làm chuẩn mực để đo lường.  Từ phẩm hạnh của họ mà có thể phán đoán họ là một người hiền đức hay không.  Dĩ nhiên, phẩm chất thường ngày của người tiến cử hiền tài cũng đóng vai tṛ rất quan trọng.  Ông ta  phải là người có ḷng khoan dung rộng lượng, không thiên vị, và không ích kỷ.  Nếu một người ích kỷ và thiên vị đối với những người thân cận chung quanh, th́ bất cứ những ǵ họ làm là để phát triển đảng phái của họ và làm tăng cường quyền lực của chính họ.  Câu chuyện “Lư Khắc tiến cử Tể Tướng  được ghi chép trong sách “Tư Trị Thông Giám” là một ví dụ điển h́nh.

 

Ở thời Đông Chu, vua Ngụy Văn Hầu cho mời Lư Khắc, một viên quan làm việc ở bên ngoài triều đ́nh, vào triều kiến, và phán rằng: “Trẫm cần một vị Tể Tướng để giúp trẫm.  Giữa Ngụy Thành Tử và Địch Hoàng Trung, Trẫm muốn chọn lấy một người, vậy tiên sinh nh́n thấy ai là người thích hợp nhất cho chức vụ này?”

 

Lư Khắc thưa rằng: “Tâu bệ hạ, có câu nói ‘Ti bất mưu tôn, sơ bất mưu thân’ (tạm dịch là Người ở địa vị thấp hèn không nên để ư những chuyện thuộc địa vị cao. Người sơ giao không nên bàn chuyện của những người thân cận). Hạ thần giữ chức vụ ở bên ngoài triều đ́nh, không dám bàn luận những vấn đề tại triều đ́nh”.

 

Ngụy Văn Hầu nói: “Đây là chuyện quốc gia đại sự, tiên sinh đừng khiêm nhường”.  Lư Khắc trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi đáp lại: “Tâu bệ hạ, nếu muốn biết phẩm chất và năng lực của một người, th́ có thể quan sát 5 phương diện: Xem họ lúc b́nh thường th́ gần gũi với ai?  Khi giàu sang phú quư th́ giao thiệp, làm bạn với ai?  Khi hiển hách công danh th́ tiến cử những ai?  Khi cùng khốn, tuột xuống tận đáy xă hội th́ không làm những điều ǵ?  Khi nghèo nàn th́ không lấy những thứ ǵ?  Trả lời những câu hỏi này th́ bệ hạ sẽ biết nên chọn người nào”.  Ngụy Văn Hầu nghe xong, liền vui vẻ nói “Bây giờ, ta đă biết chọn người nào làm Tể Tướng rồi”

 

Trên đường trở về nhà, Lư Khắc gặp Địch Hoàng Trung.  Địch Hoàng chào ông rồi gặn hỏi: “Nghe nói quân vương triệu tiên sinh vào triều để hỏi ư kiến của ông nên tiến cử người nào làm Tể Tướng.  Vậy cuối cùng quân vương chọn ai?”.  “Ngụy Thành Tử”, Lư Khắc trả lời.  Địch Hoàng lập tức biến sắc mặt, giận dữ nói: “Tôi có điểm nào không bằng Ngụy Thành Tử chăng?  Thái thú của Tây Hà do tôi tiến cử lên;  khi quân vương lo lắng sự việc ở Nghiệp Thành, tôi tiến cử Tây Môn Báo đến cai trị. Khi Quân Vương muốn đánh nước Trung Sơn, tôi đề cử Nhạc Dương Tử mà chiến thắng được nước này.  Sau đó, không có người bảo vệ cai trị Trung Sơn, tôi lại tiến cử tiên sinh đến nhậm chức.  Thầy giáo của thế tử, Khuất Hầu Phụ, cũng do tôi đề cử lên. Tiên sinh biết tất cả những chuyện này, vậy th́  tôi có điểm nào không hơn được Ngụy Thành Tử chứ?”

 

Sau khi nghe xong những lời của Địch Hoàng, Lư Khắc nghiêm nghị từ tốn đáp lại: “Tôi với ông là những người quân tử giao hảo với nhau.  Ông tiến cử tôi lên Quân Vương, chẳng phải v́ chuyện đại nghĩa quốc gia hay sao?  Tôi không nghĩ rằng ông làm như vậy v́ muốn mưu cầu quan cao, bổng lộc hậu hĩ!”.   Địch Hoàng lúc đó không nói được một lời.  Lư Khắc lại nói tiếp: “Quân Vương hỏi tôi, ai là người thích hợp nhất với chức Tể Tướng. Tôi chỉ thành thật nói vài ư kiến của tôi thôi.  Tôi biết Ngụy Thành Tử đă dùng chín phần mười lương bổng hàng năm của ông ta để chiêu mời hiền tài cho quốc gia, và chỉ sử dụng một phần mười số lương cho gia đ́nh ḿnh.  Ông ta đă mời được 3 vị nhân sĩ rất đạo đức từ phương Đông đến giúp vua là: Bốc Tử Hạ, Điền Tử Phương, và Đoàn Can Mộc. Vua tôn họ lên làm Thầy, và học tập theo họ đạo lư trị quốc. C̣n 5 người mà ông tiến cử, chỉ có tài cán của người bề tôi, quân vương  xếp họ vào những chức vụ của bề tôi.  Nh́n như vậy, th́ làm sao ông bằng được Ngụy Thành Tử?”.

 

Địch Hoàng nghe rồi, cảm thấy xấu hổ, ṿng tay tạ lỗi với Lư Khắc, và nói rằng: “Tôi đă mạo muội đến tiên sinh, nên nói ra nhiều điều sai lầm, sau này nhất định phải nâng cao sự tu dưỡng bản thân ḿnh, và học tập theo gương của tiên sinh”.

 

Khả năng nhận biết người hiền đức của Lư Khắc, phẩm hạnh đức độ của Ngụy Thành Tử, sự tỉnh ngộ tức thời của Địch Hoàng và sự lựa chọn Tể Tướng theo Lư Khắc đề nghị của vua Ngụy Văn Hầu, tất cả đều mang những ư nghĩa sâu xa.  Qua cử chỉ, lời nói,và hành động của một người, ngay cả thông qua những điều nhỏ nhặt mà họ làm, th́ bản tính của họ đă biểu lộ ra.  Nếu một người thật sự có tiết tháo cao thượng, thật sự là bậc nhân sĩ đạo đức, th́ một lời nói hay một hành vi, nhất cử nhất động của họ sẽ biểu lộ ra phẩm chất ưu tú của họ, đồng thời sẽ ảnh hưởng và cảm hóa được những người ở xung quanh họ.

 

 

Dịch từ Hán văn:    http://minghui.ca/mh/articles/2008/1/26/171135.html

 

Và từ Anh Ngữ:     http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2008/2/14/94334p.html)

 

 


© Copyright 2004 by YourSITE.com

Top of Page