Phó giám đốc Công an khu tự trị Tân Cương thoái Đảng Cộng sản Trung Quốc
By
Dec 4, 2008, 22:53

Email this article
 Printer friendly page

Tôi đă tận tâm cống hiến cho lư tưởng chủ nghĩa Cộng sản – xây dựng đất nước, phục vụ nhân dân, và trung thành với Đảng.

 

Kể từ khi tôi trở thành Đảng viên Trung Quốc vào ngày 1-7-1974, đă 30 năm trôi qua rồi. Trong 30 năm, tôi đă lao động cật lực và luôn nỗ lực hết ḿnh. Tôi đă cống hiến cho cả Đảng và nhân dân. Tuy nhiên, tôi vẫn luôn bị hiếp đáp và bôi nhọ. Dù rằng vào những lúc đó tôi đều có may mắn thoát khỏi rắc rối, nhưng cơn ác mộng ấy vẫn ám ảnh tôi.

 

Chẳng lẽ lo nghĩ v́ nhân dân là sai sao? Chẳng lẽ lo nghĩ cho tương lai của đất nước là sai sao? Đấu tranh chống lại quan tham cũng là sai sao? Cũng không đúng khi lo nghĩ cho vận mệnh và lợi ích của Đảng hay sao?

 

Tôi đă sai. Tôi đă sai lầm ngay từ đầu. Bấy lâu nay tôi đă bị lừa. Tôi đă ngây thơ mà nh́n lầm âm mưu và bản chất thật của Đảng Cộng sản, mà không nhận ra bản chất tham lam, trơ trẽn, hèn hạ và bạo lực của cái Đảng Cộng sản ấy.

 

Tôi đă sai lầm tin tưởng rằng chủ nghĩa Cộng sản sẽ giúp tôi nhận ra một nhà nước chân chính; Tôi đă sai lầm khi tin rằng cuộc thảm sát tại quản trường Thiên An Môn là để đánh bại thế lực phản động; Tôi đă lầm tin rằng việc giết hại người Uygur là để bảo vệ quyền lợi của số đông; Tôi đă lầm tin rằng dập tắt phong trào Pháp Luân Công là một chiến công của giai cấp vô sản trong việc chống lại phong kiến mê tín và tôn sùng sự phản quốc, phản chế độ, phản xă hội, và phản nhân tính.

 

Tôi đă sai lầm ngay từ đầu. Tuy nhiên, giờ đây tôi không thể làm ngơ mà tiếp diễn những sai lầm này nữa. Tôi sẽ không phạm sai lầm thêm nữa.

 

Việc tốt nhất tôi phải làm là sửa chữa lỗi lầm. Lấy hết can đảm, tôi đă ra quyết định. Tôi đă mang gánh nặng này từ lâu. Khi tôi gửi vợ con sang Anh quốc, tôi đă thấy được hậu quả. Tôi nhận ra rằng những tên cấp dưới của ḿnh bắt đầu bộc lộ bản chất thật và tranh giành chức vự của tôi; Tôi cũng nhận ra những kẻ gọi là “bạn” cũng bắt đầu tránh mặt tôi; Tôi thấy những người xa lạ cười vào mặt ḿnh, và những người trước đây phải ganh tị với tôi nay lại đang ăn mừng cứ như thể tôi đang phải đền tội.

 

Tôi đă nhận ra những điều đó khi tôi ra quyết định thoái Đảng. Tuy buồn, nhưng tôi không cho rằng đó là tồi tệ, bởi v́ tôi là người duy nhất nhận thức ra sự thật.

 

 


© Copyright 2004 by YourSITE.com

Top of Page